Tôi đã từ bỏ ảo ảnh về cô bé năm 7 tuổi

Theo dõi chúng tôi trên LinkedIn:

Tôi đã từ bỏ ảo ảnh về cô bé năm 7 tuổi

Tác giả: Huyền Trang, Chuyên viên tư vấn đầu tư, Mekong Capital
29/12/2021

——————————-

Ở một thị trấn nhỏ nọ, có một cô bé đang vô tư chạy nhảy quanh ngôi nhà của bà mình dưới ánh nắng ngày hạ. Rồi bỗng cô bé được rủ đến nhà bạn Tiara, cô bạn cùng lớp. Đó là một ngôi nhà sạch sẽ với những giá sách khổng lồ. Rất thơm tho. Rất khác với những ngôi nhà mà cô bé đã đến thăm trước đây. Thật diệu kỳ.

Tại ngôi nhà đó, cô bé đã gặp Cô Olivia, mẹ của Tiara. Cô Olivia chào đón cô bé thật dịu dàng và ấm áp, khiến cô bé bị thu hút ngay tắp lự. Cô Olivia hỏi xem liệu cô bé có muốn tham gia lớp học tiếng Anh mà Cô dạy cho Tiara hay không. Cô bé liền đồng ý, mặc dù gần như chẳng biết tiếng Anh là gì.

Chuyến thăm nhà Tiara là một bước ngoặt trong đời cô bé. Cô bé ấy chính là tôi.

Đó là lần đầu tiên tôi gặp Cô Olivia, cô giáo dạy tiếng Anh duy nhất tại thị trấn lúc đó. Cô đã cho tôi thấy một thế giới khác: thế giới của tri thức thông qua sách vở và ngôn ngữ – một thế giới mà những người đáng kính và trí thức như Cô Olivia đang sống…một thế giới mà tôi chưa từng được sống trước đây. Một thế giới mà tôi muốn dành cả cuộc đời mình ở đó, một thế giới mà tôi muốn mình đủ giỏi để bước vào.

Tôi ngày càng muốn học tiếng Anh nhiều, nhiều hơn nữa vì đó là con đường dẫn tôi đến thế giới hấp dẫn kia. Tôi luôn là học trò cưng của Cô Olivia. Cô nói với các bậc phụ huynh khác là ở tuổi tôi mà được thế thì đặc biệt lắm. Tự tin vì được cô khen, tôi nghĩ rằng mình đang băng băng tiến vào “thế giới khác” ấy, nơi đầy ắp điều kỳ diệu và niềm vui.

Tôi đã từ bỏ ảo ảnh về cô bé năm 7 tuổi

Cho đến một hôm nọ, tôi nghe thấy Cô Olivia bảo rằng:

“Trang học giỏi tiếng Anh, nhớ ngữ pháp rất nhanh. Nhưng Tiara có năng khiếu học từ vựng vô cùng nhanh và tự nhiên, như người bản ngữ vậy.”

Câu nói đó như dội một gáo nước lạnh vào đầu tôi. Tôi sững người. Tôi không nhớ rõ bối cảnh cũng như nguyên do vì sao, nhưng cảm xúc lúc ấy tôi vẫn nhớ như in cho đến giờ.

Với tôi, từng lời, từng chữ ấy như khẳng định rằng tôi không hề đặc biệt, rằng tôi không đủ giỏi – chắc chắn là không đủ giỏi để bước chân vào “thế giới kia”. Dường như tôi không có đủ năng lực cho “thế giới khác” ấy. Tôi thiếu mất năng khiếu mà Tiara có. Ngay tại thời điểm đó, ý nghĩ ấy đã cắm rễ sâu vào tâm trí tôi, rằng tôi thực sự không đủ giỏi. Từ đó trở đi, tôi biết mình phải cố gắng nhiều hơn nữa, phải có kỷ luật hơn nữa nếu có ai đó đánh giá tôi và công việc của tôi.

Đó là cách tôi sống mãi cho đến khi tôi gia nhập Mekong Capital.

Huyền Trang, Chuyên viên tư vấn đầu tư, Mekong Capital

——————————-

Vào một ngày giữa tháng Tám năm 2021, tôi được trao cho cơ hội thăng tiến và trở thành Trưởng nhóm Tư vấn Đầu tư cho một khoản đầu tư mới. Tuy vậy, đó vẫn là một thử thách, tựa như đi vào một “thế giới khác” vậy. Tôi không chắc liệu đây có phải là thứ dành cho mình, hoặc tôi có đủ tốt hay không. Các nhà sáng lập và công ty tôi hợp tác là những nhà khoa học và chuyên gia hàng đầu trong lĩnh vực của họ. Tôi thực sự được truyền cảm hứng từ Tầm nhìn của họ. Họ là những người thuộc về “thế giới khác”: đáng kính và trí thức.

Trong ba tuần đầu tiên, ảo ảnh trong quá khứ của cô bé 7 tuổi năm nào liên tục ùa về và cuối cùng ảo ảnh ấy đã chiến thắng.. Một ngày nọ, sau một cuộc điện thoại với các nhà sáng lập, đầu óc tôi hoàn toàn trống rỗng. Dẫu cho ngay từ đầu tôi đã đề ra mục tiêu rõ ràng thế nào, đến cuối cùng tôi lại lo lắng rằng bản thân có thể bị xem như “tấm chiếu mới” và không phải là đối tác ngang hàng với họ. Việc đó lại xảy ra lần nữa: Tôi không có kinh nghiệm như bạn Chuyên viên Tư vấn Đầu tư trước đây – tương tự như việc tôi thiếu năng khiếu tiếng Anh, thứ mà Tiara có. Tôi sợ rằng một lần nữa, tôi sẽ phải nhận lấy lời chê bai rằng bản thân tôi không đủ giỏi cho việc này. Tôi chìm đắm trong những suy nghĩ bất tận rằng tôi cần phải chứng minh bản thân mình có thể làm việc này, tôi cần phải chứng tỏ cho các nhà sáng lập đó thấy mức độ cam kết của tôi đối với công việc, rằng tôi cần xây dựng niềm tin thế nào…

Tôi kiệt sức.

(Source: iStock)

Rồi cũng đến lúc tôi không thể giữ trong lòng được nữa, thế nên, tôi chia sẻ nỗi lo của mình với Chris Freund, cố vấn của tôi.

  • Bạn lo lắng về điều gì? – Chris hỏi.
  • Chuyện đó…có lẽ tôi không đủ khả năng để làm việc này. Nếu là một Chuyên viên tư vấn Đầu tư khác, thì có lẽ sẽ không ra nông nỗi này…

Anh ấy bình tĩnh đáp rằng:

  • Nếu bạn cứ mãi nghĩ rằng bản thân mình có điều sai sót, thì sẽ chẳng giải quyết được gì cả. Điều cốt yếu là Tầm nhìn và cam kết của bạn với Tầm nhìn đó.

Cam kết của tôi… Cụm từ ấy như một cú đấm trời giáng vào tôi. Tôi quá bận lo lắng về việc không đủ giỏi, đến mức tôi chưa từng một lần dừng lại để nghĩ về cam kết của mình đối với Tầm nhìn. Cho đến một ngày nọ, khi xem cuốn nhật ký ghi lại ngày đầu tiên đảm nhận vai trò mới, tôi chợt trông thấy hai gạch đầu dòng sau:

  1. Tôi cam kết tương lai của ngành y tế Việt Nam sẽ được chuyển đổi, dễ tiếp cận và có giá cả phải chăng. Tôi sẽ trở thành bất cứ ai tôi cần để đạt được nó.
  2. Tôi cam kết trở thành một đối tác đáng tin cậy cho các công ty thuộc danh mục đầu tư. Tôi trao quyền cho họ để họ tự khám phá hành trình đạt được Tầm nhìn của mình.

Nhớ lại khi viết ra điều này, tôi không có bất kỳ sự sợ hãi nào. Chỉ có niềm phấn khởi cho tương lai của ngành y tế Việt Nam. Lúc ấy không có “tôi” hay sự nghi ngờ năng lực bản thân cản lối. Tại sao mọi việc lại thành ra thế này, khi giờ đây thế giới trong tôi chỉ còn lại toàn nỗi sợ— tựa như trong quá khứ?

Vậy thì, tại sao tôi không vực dậy những cam kết ấy? Cho dù nỗi sợ của tôi đã lấn át mọi thứ, đây là lúc mang những cam kết kia trở lại! Những cam kết đích thực này giúp tôi trở thành bất kỳ ai tôi cần. Và như vậy là đủ – đủ cho “thế giới kia” và đủ cho tôi, vô điều kiện.

Đỗ Thị Huyền Trang - Chuyên viên Tư vấn Đầu tư Mekong Capital, Chuyên viên tư vấn đầu tư, Mekong Capital

Đơn giản thế thôi! Dù có được trang bị kiến thức hay chưa, tôi đã đủ năng lực. Dù tôi có được người khác công nhận hay không, tôi đã đủ năng lực. Dù mối quan hệ hợp tác có tiếp tục hay không, hoặc tôi có thể không phải là đối tác phù hợp với công ty, tôi đã đủ năng lực. Tôi đã có đủ năng lực với mọi thứ tôi làm miễn là nó bắt đầu từ những cam kết thực sự của tôi, từ tương lai. Tôi đã đủ năng lực khi những nỗi sợ không còn ám ảnh tâm trí tôi.

Vào thời điểm hiện tại, tôi đã chọn kết thúc hành trình trong vai trò Trưởng nhóm Tư vấn Đầu tư cho công ty đó để bắt đầu khám phá nhiều khả năng mới ở phía trước. Nhưng hai cam kết ấy của tôi vẫn tiếp tục. Tôi buông bỏ ảo ảnh về cô bé 7 tuổi mà tôi đã tự bản thân. Tôi là chính tôi –  tôi chấp nhận mọi khía cạnh của chính mình một cách trọn vẹn.

Nếu bạn thấy bản thân từng ngột ngạt bởi những suy nghĩ tước đi sức mạnh của mình, tôi khuyên bạn hãy xem xét lại lời cam kết thật sự gắn kết với bạn. Đó chính là cơ hội để bạn có thể tạo ra đột phá trong công việc cũng như cho chính bản thân bạn.

Theo dõi chúng tôi trên LinkedIn:
Follow Mekong Capital on LinkedIn

Vui lòng nhấn vào nút dưới đây để đăng ký nhận bản tin quý của Mekong Capital.

Mekong Capital đầu tư vào các ngành theo xu hướng tiêu dùng và đóng góp giá trị gia tăng cho doanh nghiệp theo mô hình Đầu tư Lấy Tầm nhìn làm Định hướng. Các công ty nhận đầu tư thường nằm trong số các doanh nghiệp tăng trưởng nhanh nhất trong ngành hàng tiêu dùng tại Việt Nam.

Đầu năm 2022, người sáng lập Mekong Capital, Chris Freund, đã xuất bản cuốn "Chuyện Lẩu Cua", một câu chuyện về một đàn cua bị bắt bỏ vào nồi nước sôi. Thoạt nhìn, "Chuyện Lẩu Cua" trông như một quyển truyện tranh thiếu nhi với trang bìa đầy màu sắc và nét vẽ giàu tính biểu cảm theo phong cách hoạt hình. Nhưng càng về sau, độc giả dễ dàng nhận thấy rằng câu chuyện hàm chứa một thông điệp quan trọng cho các doanh nghiệp về chuyển hóa, năng lực lãnh đạo và việc tập trung vào một tầm nhìn rõ ràng.

Sách đang có bán tại Tiki (bìa cứng): bit.ly/38baF8a

www.mekongcapital.com.

Để lại nhận xét

Không cần đăng ký.




 

Bài viết mới nhất